Đừng nhân danh tình yêu để tôn vinh cho sự sai trái. Chúng ta đều có quyền rung động trước sự ngọt ngào, tỉ mỉ, và dịu dàng của một người đàn ông.
Nhưng không được phép lấy sự rung động ấy ra làm vũ khí tranh giành người đàn ông của người khác. Và chúng ta đều nên hiểu, đàn ông đã có bến bờ, có chủ, thì cho dù anh ta có ngọt ngào, dịu dàng với bạn bao nhiêu, thì bạn vẫn chỉ là kẻ thừa, và là một trong những sự lựa chọn.
Người thì cố ý làm bản thân bị tổn thương. Người thì vô tình bị kẻ khác làm mình tổn thương. Và người thì cố tình để cho người phụ nữ khác làm người phụ nữ của mình tổn thương.
Hiện thực đã chứng minh tất cả, sau bao cám dỗ, sau bao trăng hoa, người anh ta trở về, vẫn là người phụ nữ mà anh ta cần nhất. Bao nhiêu ngọt ngào, nỗ lực của cô gái ngoài cuộc kia, chẳng phải vô nghĩa vẫn là vô nghĩa hay sao?
=====================================================
Cuộc tình mình thiếu nhất đó là tình yêu !
Dù vốn dĩ biết rằng !
Thời gian đã đi qua,cũng như sóng đã xa
Những gì đã mất vốn dĩ không có lại được
Những lúc Mệt mỏi với tương lai, chán chường về hiện tại
Chúng ta lại vô thức ngoái đầu về quá khứ
Như chú chim bỏ mặc phương nam khi đông về
Như chiếc lá bỏ mặc cành cây khi thu sang
Chúng ta bất giác Không còn muốn sự thật
Trong một khoảng khắc, Nhiều lúc muốn sự dối gian đầy ngọt ngào