Có một thứ rất lạ trong những cuộc gặp gỡ của con người, là đôi khi chỉ cần chạm đúng một năng lượng nào đó, tim mình sẽ tự rung lên trước cả khi lý trí kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không hẳn là tình yêu trai gái. Không hẳn là thích theo kiểu thông thường. Chỉ là tự nhiên mình thấy người đó “rất quen”, rất chạm, rất đúng với một phần nào đó bên trong mình mà trước đây mình chưa từng gọi tên được. Và từ khoảnh khắc đó, tâm trí bắt đầu tự viết tiếp một câu chuyện mà đôi khi… người còn lại còn chưa kịp bước vào.

Mình bắt đầu gán ý nghĩa cho sự xuất hiện ấy. Mình nghĩ đó là định mệnh, là duyên sâu, là một kết nối đặc biệt hiếm có trong đời. Nhưng càng trưởng thành mới càng hiểu: không phải cuộc gặp nào khiến tim mình rung lên cũng sinh ra để đồng hành thật lâu.
Có những người xuất hiện không phải để yêu mình theo kiểu sở hữu hay gắn bó. Họ đến như một chiếc gương. Chỉ cần đi ngang qua thôi cũng đủ khiến một tầng nhận thức bên trong mình được mở ra. Có người đến để mình học về sự dịu dàng. Có người đến để mình học cách đứng thẳng trong cảm xúc. Có người chỉ nói vài câu rất bình thường, nhưng lại làm mình thức tỉnh khỏi một giai đoạn mơ hồ kéo dài rất lâu trong cuộc đời.
Mình nghĩ điều khiến nhiều người mắc kẹt nhất không phải là cảm xúc. Mà là việc mình luôn cố biến mọi rung động thành một mối quan hệ phải có kết quả. Trong khi thật ra, có những nhân duyên gặp mình hoàn toàn không xuất phát từ tình yêu đôi lứa. Nó là duyên thức tỉnh. Duyên soi chiếu. Duyên đi ngang để chạm vào một phần linh hồn đang ngủ quên bên trong mình.
Và vì mình chưa đủ hiểu điều đó nên mình dễ bám víu vào cảm giác “đặc biệt”. Chỉ cần ai đó khiến mình rung động mạnh, mình sẽ bắt đầu tưởng tượng rằng họ phải thuộc về một vai trò nào đó trong cuộc đời mình. Nhưng sự thật là có những người chỉ phù hợp để gặp ở một đoạn đường. Nếu cố giữ lại quá lâu, thứ từng đẹp sẽ bắt đầu biến thành sự lệch nhịp.
Có những cuộc gặp sinh ra không phải để ở cạnh nhau mãi, mà để đổi hướng nhận thức cho nhau. Sau khi gặp họ, mình đọc cuộc đời khác đi. Nhìn bản thân khác đi. Hiểu cảm xúc của mình sâu hơn. Và đôi khi, đó đã là ý nghĩa lớn nhất của cả một nhân duyên rồi.
Ngày trước mình từng nghĩ duyên sâu là phải giữ được nhau. Nhưng bây giờ mình nghĩ khác. Có những kết nối rất sâu… nhưng nhiệm vụ của nó không phải là đồng hành, mà là đánh thức. Đánh thức một phần tâm hồn. Đánh thức sự trưởng thành. Đánh thức khả năng quay về với chính mình.
Nên càng đi qua nhiều cuộc gặp gỡ, mình càng hiểu rằng điều quan trọng không nằm ở việc ai ở lại với mình bao lâu. Mà là sau khi gặp họ, mình có trở nên tỉnh hơn, sâu hơn và hiểu chính mình hơn hay không.
Bởi có những người không đến để bước vào đời mình. Họ đến để mở một cánh cửa nào đó bên trong mình thôi.
===================
Viết bởi Hằng Tata Mimi
Chuyên mục Radio Đêm — Tata Mimi Blog.

Bình luận