Quan sát tâm thức bạn đang hoạt động với những khoảnh khắc thương ghét đời thường

0 Bởi: TATAMIMI

Khi Bạn Nhớ Một Người Mà Biết Rằng Sẽ Không Bao Giờ Chung Đường

Có những cuộc gặp càng trưởng thành ta càng hiểu rằng không phải mọi rung động đều được sinh ra để đi đến một mối quan hệ.

Có những người xuất hiện rất nhẹ trong đời sống của mình, không thân thiết, không gần gũi, không đủ dữ kiện để gọi tên thành thương yêu, nhưng lại để lại một khoảng lặng rất lâu bên trong.

Điều đặc biệt là bạn biết rất rõ ngay từ đầu rằng người ấy và mình không thuộc cùng hành trình. Không phải vì ai đúng ai sai. Không phải vì khoảng cách địa lý hay hoàn cảnh.

Chỉ đơn giản là hai con đường đó không hướng về cùng một nơi. Thế nhưng tâm vẫn nhớ.

Ban đầu ta thường phản ứng bằng cách tự trách. Tại sao lại nhớ? Tại sao lại để tâm đến một người không thuộc về cuộc đời mình? Tại sao chỉ một cuộc gặp lướt qua lại đủ làm lòng xao động lâu như vậy?

Nhưng càng nhìn sâu hơn, càng nhận ra nỗi nhớ không phải lúc nào cũng là mong muốn sở hữu.

Đôi khi nỗi nhớ chỉ là dấu vết của một khoảnh khắc đã chạm tới một tầng rất sâu trong tâm thức.

Có một điều rất thú vị về tâm thức. Nó không ghi nhớ mọi thứ bằng lý trí. Nó ghi nhớ bằng mức độ rung động. Có những ngày dài trôi qua ta chẳng nhớ gì. Có những con người xuất hiện nhiều năm cũng không để lại điều gì đáng kể. Nhưng cũng có những cuộc gặp rất ngắn, rất ít tương tác, lại ở lại rất lâu. Không phải vì con người đó đặc biệt hơn thế giới. Mà vì thời điểm đó, tâm mình đang mở ở đúng nơi để cảm nhận.

Rồi từ đó sinh ra điều gọi là nhớ.

Nhưng nếu quan sát kỹ, bạn sẽ thấy nỗi nhớ này khác với mong muốn được yêu. Nó không kéo bạn đi tìm kiếm. Nó không khiến bạn muốn thay đổi cuộc đời của ai. Nó chỉ giống như một cơn gió thỉnh thoảng quay lại và nhắc rằng đã từng có một khoảnh khắc mình cảm thấy rất sống.

Ở đây, điều quan trọng không phải làm sao để hết nhớ.

Mà là học cách trở thành người quan sát.

Khi cảm xúc xuất hiện, đừng nói: “Tôi đang nhớ họ.”

Hãy thử đổi thành:

“Có một cảm giác nhớ đang xuất hiện.”

Sự khác biệt rất nhỏ nhưng tạo ra khoảng cách rất lớn.

Bởi lúc đó bạn không còn đồng nhất bản thân với cảm xúc nữa.

Bạn bắt đầu nhìn thấy:

  • À, cảm xúc này đang đến.
  • À, nó đang kể một câu chuyện.
  • À, nó đang muốn giữ lại một khoảnh khắc.

Nhưng mình không phải nó.

Khi tách chủ thể khỏi cảm xúc, bạn sẽ thấy điều mình đang giữ không còn là con người ấy nữa. Thứ mình đang giữ là một trạng thái tâm đã từng mở ra khi cuộc gặp đó diễn ra. Và lúc này sự nhớ bắt đầu dịu lại. Không phải vì quên. Mà vì hiểu.

Rồi sẽ đến một ngày bạn nhận ra một điều rất đẹp.

  • Tôn trọng một người không phải lúc nào cũng là tiến tới.
  • Đôi khi tôn trọng là hiểu rằng họ đang sống trọn với con đường của họ.
  • Và mình cũng cần sống trọn với con đường của mình.
  • Không kéo họ vào câu chuyện nội tâm của mình.

Không lấy cảm xúc của mình làm lý do để phá vỡ sự bình an của người khác.

  • Chỉ đơn giản là cúi đầu cảm ơn cuộc gặp ấy.
  • Bởi nó cho mình cơ hội nhìn thấy một phần rất tinh tế của tâm.
  • Rằng mình vẫn còn biết rung động.

Nhưng cũng đã đủ trưởng thành để không biến rung động thành chiếm hữu.

Có những người không đến để ở lại.

  • Không đến để đồng hành.
  • Họ chỉ đi ngang qua như một chiếc chuông rất nhỏ trong tâm thức.
  • Ngân lên một tiếng.
  • Rồi lặng.

Và việc của mình không phải chạy theo âm thanh đó.

Mà là đứng yên đủ lâu để nghe được khoảng lặng còn lại bên trong.

Đến lúc ấy, nỗi nhớ không còn là nỗi nhớ nữa.

  • Nó trở thành lòng biết ơn.
  • Vì đã từng có một cuộc gặp rất đẹp.
  • Và mình đã học được cách nhìn nó bằng sự tỉnh thức.